Lý Long mỉm cười nhìn cô. Những cảnh này với hắn thì quá đỗi bình thường, ngày nào chẳng thấy. Nhưng với Cố Hiểu Hà, lần đầu tiên thấy những gì trong sách hiện ra trước mắt, cảm giác đó quả thực rất kỳ diệu.
“Oa! Biển hoa!”
Đi thêm một đoạn, vòng qua vạt rừng thông nhỏ, Cố Hiểu Hà thấy sườn đồi phía trước nở rộ những bông hoa lớn nhỏ đủ màu trắng, vàng, tím, cô lại kinh ngạc reo lên: “Đẹp quá đi mất!”
Lý Long cảm thấy, phải đến lúc này Cố Hiểu Hà mới bộc lộ dáng vẻ hồn nhiên nên có của một cô gái.




